Người ngồi nhầm chỗ

Phan Hồn Nhiên

1.

Sáng thứ bảy, Minh gọi điện thoại hẹn gặp ngày chủ nhật. Đã ba tuần, chúng tôi chưa thấy nhau. Trong mắt người chung quanh, chúng tôi là một đôi kỳ quặc. Yêu nhau hơn sáu tháng, những cuộc hẹn của chúng tôi- nếu có thể gọi chúng là cuộc hẹn- đếm được chính xác, như người ta có thể đếm các tờ giấy trong quyển catalog mới tinh. Một đôi lần, giữa những bản vẽ trên màn hình, tôi nhắm mắt, gắng hồi nhớ nét mặt cười hay âm vang giọng nói Minh. Nhưng mọi thứ dường như quá khó khăn để đọng lại. Cô ấy sẽ gọi cho tôi, khi có thời gian rảnh. Các cuộc đi chơi đc sắp xếp thời gian và lộ trình trước, vì cả hai đều bận rộn. Nếu kô thể gặp như đã hẹn vì sự cố đột ngột, chỉ cần cú điện thoại báo lại. Sẽ chẳng ai trách móc hay tỏ ý muộn phiền. Một vài người ngỡ chúng tôi bị điên: “Điều gì khiến cả hai còn yêu nhau một khi mối quan hệ tẻ nhạt như vậy?” Điều này chẳng thể nào giải thích nổi. Cảm xúc giữa tôi và Minh kô giống sự lười biếng hay thói quen. Trái lại, những gặp gỡ chớp nhoáng, các message vắn tắt trên mobi giữ cho chúng tôi cảm giác an toàn. Suy cho cùng, tình yêu là một phần cuộc sống. Còn quá nhiều thứ quan trọng đòi hỏi thời gian và sự chú tâm… Có tiếng gõ cửa ồn ào. Sâm, nữ họa viên tập sự phụ việc cho tôi chạy ùa vào, đem tập tài liệu dự án phim quảng cáo để mạnh lên bàn, rồi chạy đến như một cơn lốc. Viễn ảnh về cuộc hẹn sáng mai xoa dịu trong tôi cơn bực dọc.

Khuya, tôi vào bàn làm việc, hoàn tất chuỗi phác thảo phân tích hình ảnh đoạn phim quảng cáo mà công ty tôi sắp thực hiện. Một tin nhắn Sâm gửi, hỏi về bản vẽ màu. Nữ phụ việc này hay đặt câu hỏi kỳ lạ, bất kể lúc nào. Tôi xóa tin nhắn, kô trả lời. Một cơn gió mùa xuân lành lạnh đẩy nhẹ cánh cửa sổ. Các vòm cây đu đưa. Một bóng chim vụt vào mái hiên nhà tối sẫm. Từ khoảng trời cao, vọng xuống tiếng rì rầm của một máy bay khổng lồ sắp hạ cánh. Sự chống cự âm thầm đầy nỗ lực của vạn vật với bóng đêm bất động. Các hình ảnh rời rạc đánh thức niềm xúc động vô cớ, sâu xa. Đan tay sau gáy, tôi chợt nghĩ về thời gian sống. Tuổi 20. Con đường phía trước. Và tình yêu…

Mặt Trời chủ nhật đứng ngoài cửa sổ. Tôi chồm dậy, nhảy vào nhà tắm, cạo râu. Nước lạnh cóng. Trước khi lao xuống phố, tôi mặc thêm áo len xám nhạt Minh mua tặng tôi cuối thu năm ngoái. Xe máy phóng qua những phố rộng, còn chưa quá đông. Tôi hào hứng đến độ tấp vào vỉa hè, mua bó hoa cúc xanh và một gói thuốc, dù chẳng hút bao h. Quán Minh hẹn tuyệt đẹp. Dây leo lòa xòa trên mái nhà bằng kính. Hàng rào gỗ viền lối đi thẫm đen vì hơi ẩm, trổ lên vô số tai nấm trắng muốt. Vươn cổ nhìn quanh, tôi kô tìm ra Minh. Cô kô bao h sai hẹn. Cảm giác bồn chồn gợn âu lo. Tôi bấm điện thoại. Bàn tay chạm nhẹ. Minh đứng sau lưng tôi từ bao h. Chúng tôi đến góc khuất trong nhà, bàn Minh đặt trước. Ánh sáng nơi đây yếu ớt, rọi vào từ song cửa sắt sơn đen. Một bình gốm đổ bóng xuống bàn gỗ. Những nhành hoa mới cắm còn tỏa mùi ngai ngái của đất mục và rêu non. Hơi khác thường, Minh chọn ghế ngồi đối diện tôi. Câu chuyện ngắc ngứ cũng khác thường. Rồi cả hai im lìm. Tôi nhận ra thời gian ngắn kô gặp, Minh thay đổi ghê gớm. Cô gầy đi. Mái tóc cắt cao đã dài ra, lòa xòa trước trán. Thỉnh thoảng, Minh vén một lọn tóc, để lộ tai trái, cũng trắng xanh như làn da cô.

- Em lấy visa đi Hồng Kông chưa?- Tôi phá vỡ sự im lặng. Lần trước, Minh có nói với tôi về chuyến công tác ngắn hạn. Cô mới tốt nghiệp đại học, đi làm chưa đầy năm nhưng thăng tiến khá nhanh. Các cuộc họp quan trọng của tổng công ty mẹ, cô bắt đầu có tên trong danh sách tham dự.

- Em kô đi nữa- Cô nói khẽ- Có một trục trặc nhỏ. Về phía em.

- Anh biết đc chứ?- Tôi mỉm cười. Chưa bao h Minh giấu tôi điều gì.

- Phổi em phát hiện một khối u nhỏ. Nguyên, anh đừng giật mình như thế! Bác sĩ khuyên em bay vào phương Nam. Thời tiết ấm áp trong ấy tốt hơn- Kô nhìn tôi, Minh bình thản, như thể cô đang nói về vấn đề của một ai khác- Có lẽ em vẫn tiếp tục làm việc tại văn phòng đại diện trong ấy. Cho đến khi…

Tôi kô nghe nữa. Hệt như một kẻ vô hình đẩy tôi vào bức tường gạch trần trước mặt, ép chặt, kô thể kháng cự. Chúng tôi im lặng, thảng thốt. Rời quán cà phê, cuộc dạo chơi sáng chủ nhật như đã định vẫn tiếp tục. Tôi cầm tay Minh đi dọc vỉa hè đông đúc, tấp nập. Một tay cô ôm bó hoa xanh. Mấy đứa trẻ chạy xe đạp đâm sầm vào chúng tôi. Các tờ tạp chí tung bay trên quầy, tựa bầy chim nhiệt đới sặc sỡ vừa đáp xuống. Tiếng rao hoa quả lanh lảnh. Cuộc sống vui vẻ náo nhiệt, cách biệt kỳ dị với tâm trạng trống rỗng và sợ hãi của tôi lúc này. “Anh sẽ xin nghỉ phép. Đưa em bay vào trong ấy…”- Tôi khẽ nói. Minh lắc nhẹ mái đầu: “Kô cần đâu anh ạ. Cứ xem như một chuyến công tác hơi lâu. Em kô thích nhìn sự việc theo màu sắc bi thảm”. Tôi siết tay Minh chặt hơn. Những ngón khô ấm. Tôi ngỡ chúng run nhẹ. Nhưng chỉ là ảo giác thoáng qua. Đột ngột quay sang tôi, đôi môi Minh bỗng trắng bệch: “Điều em lo âu lại là anh, Nguyên ạ. Sẽ rất khó khăn thời gian đầu. Chẳng ai chuẩn bị để quen với sự trống trải, xa cách. Em luôn muốn anh vui và sử dụng thời gian tốt nhất, kô để phí một giây phút nào cả. Như vậy, anh hãy nghĩ về em ít thôi!”- Tôi chẳng biết nói gì hơn.

Chúng tôi đi ngang qua một công viên, rẽ vào. Băng ghế đá bỏ trống. Mùa xuân. Tôi và Minh mặc áo len giống nhau. Cô mảnh khảnh xinh đẹp. Lẽ ra chúng tôi cùng hít thở mùi cỏ ướt, mùi lá non, mùi bó cúc xanh nhụy còn khép chặt, cùng mỉm cười thật gần gũi. Thế mà cái hương vị xa vời của thiên nhiên mới lại co thành một nắm đấm, nện thẳng vào ngực khiến tôi nhói đau. Cho đến buổi sáng đưa Minh ra sân bay, dõi theo cô khuất sau tường kính cách ly, cái hương thơm của mùa xuân ấy vẫn tồn đọng ngóc ngách nào đó trong phổi tôi. Rõ ràng là thế.

2.

Tháng hai lạ lùng. Tôi vẫn duy trì công việc cửa một chuyên viên phân tích hình ảnh động cho phim hoạt họa và tạo khung hình cho các bộ phim quảng cáo. Bắt đầu mùa phim mới. Hợp đồng đổ về dày đặc. Tôi ở lại văn phòng đến khuya, làm việc miết trên máy. Gã đồng nghiệp người Hà Lan nốc liên tục những cốc cà phê to. Nữ họa viên tập sự ăn hết thỏi kẹo này đến thỏi kẹo khác, để tỉnh ngủ. Mùi cà phê, kẹo the bám vào từng phân tử không khí, khiến mọi thứ như cô đặc lại, hiện hình đậm hơn, ngay cả nỗi buồn và sự cô độc.

Gần đây, thỉnh thoảng trong tôi xuất hiện cơn giận dữ bất thường. Một bản vẽ sai màu. Vài chi tiết chuệch choạc. Lời hứa kô đúng hẹn. Tất cả đều có thể làm tôi cáu điên, muốn đập vỡ thứ gì đó. Mỗi lần như vậy, nữ họa viên tập sự lãnh nhận hậu quả. Thôi chạy lăng xăng gây ra tiếng ồn khó chịu, cô ta rúc vào góc bàn máy, sửa chữa sai phạm, gò lưng làm cho xong đống việc chưa hoàn tất. Nhưng đến tối muộn, khi Sâm rụt rè giao lại sản phẩm, tôi chỉ xem liếc qua. Tốt hơn bao nhiêu có quan trọng gì nữa đâu. Cô ta đứng loay hoay sau lưng tôi, lên tiếng bằng cái giọng nửa người lớn, nửa trẻ con:

- Em cần phải sửa chữa thêm gì kô, anh Nguyên?

- Cô về đc rồi- Tôi lạnh lùng- Nếu làm nữa, kết quả cũng chỉ thế thôi!

Roạt! Vang lên tiếng giấy xé toạc. Tập bìa hồ sơ ném mạnh, bay vụt qua những chiếc máy tính, đập vào một cốc thủy tinh trước khi rơi xuống, gây nên tiếng động ghê rợn giữa không gian yên tĩnh văn phòng. Gã tóc đỏ Hà Lan nhỏm dậy sau tấm ngăn, miệng há hốc. Tôi bàng hoàng ngoảnh nhìn nữ tập sự lúc này trông như một con mèo điên, với đôi mắt tròn xoe sau cặp kính gọng hồng kì quái, đôi môi mím chặt và cánh mũi hếch thở phập phồng.

- Cô sao vậy?- Tôi lên tiếng sau hồi lâu lặng đi kinh ngạc.

- Anh cần biết ư?- Cô gái hét lên. Đôi vai và cánh tay cô ta run lên bần bật.

Tôi đứng yên, cau mày nhìn các mảnh giấy vụn. Hình như tôi sai ở một điểm nào đó. Vấn đề của riêng mình kô thể trút lên đầu kẻ khác, dù dưới bất kì vỏ bọc nào. Tôi ngẩng nhìn cô ta, nói khẽ:

- Thôi được. Cho tôi xin lỗi!

Kô đáp trả, cô gái trong chiếc áo khoác dài sẫm màu kì quặc nhảy vọt qua những mảnh vỡ, tựa một phù thủy nhỏ lao về phía cửa, biến mất. Tôi bấm chuông, gọi nhân viên trực thu dọn đống hỗn độn. Gã đồng nghiệp Hà Lan đi về phía tôi, tò mò: “Có chuyện gì với Ms. Sâm thế?” Tôi nhún vai: “Có trời mà biết đc. Thói tự ái trẻ con, có lẽ!” Gã ta hớp cạn cốc cà phê, nheo mắt: “Dính líu với mấy cô nhóc kiểu này phiền nhỉ. Nhưng vui!” Tôi gạt đi, kô chú ý. Những người cuối cùng rời khoải than máy cao ốc. Ở một lối đi nội bộ, phản chiếu trong khoảng tường đá hoa bóng người úp mặt vào lòng tay, bất động. Tôi bước đến gần Sâm, lên tiếng: ” Về thôi, đừng nức nở nữa cô nhóc. Đêm lạnh khó chạy xe đấy!” Cô gái buông tay, ngẩng nhìn tôi bằng đôi mắt to tướng ráo hoảnh: “Ai khóc? Anh cho em quá giang đc kô?” Tôi nhìn đồng hồ, lưỡng lự giây lát rồi đồng ý. Nhà Sâm kô xa. Cô ngồi sau xe, liên tục khịt mũi. Tới đầu ngõ, cô ta nhảy xuống, cảm ơn tôi bằng cách le dài lưỡi, chạy hối hả xuyên lối đi tối om dưới các tán lá đan nhau.

Chuông 11h khuya thì tôi về đến nhà. Cho mẩu bánh mỳ vào lò nướng, nhai trệu trạo, chiêu hớp ca cao nóng, sau đó tôi vào giường nhắm mắt ngủ. Các mẩu giấy vụn bay tứ tung, cô gái trẻ như con mèo điên, vòm lá tối thẫm… Chuỗi hình ảnh lướt qua trí nhớ, âm vang một ngày mệt nhọc. Nửa đêm gió đập mạnh cửa sổ. Tôi choàng dậy, ngồi cuối giường, nhìn ra bầu trời chao đảo trong cơn mưa. Nỗi nhớ Minh bất thần ập đến, dội vào đầu, vào ngực, nhấn chìm tôi. Tôi nhặt ở kẽ giường gói thuốc lá. Hơn hai tháng kể từ ngày Minh bay vào Nam. Bó cúc xanh đã lụi tàn. Nhưng bao thuốc vẫn còn nguyên. Tôi bóc vỏ, lấy ra điếu đầu tiên, châm lửa, đứng hút bên cửa sổ, ho sặc sụa. Những hạt nước vẫn rơi đều trên lá. Âm thanh của nước vỡ và mùi khói trong đêm dâng lên cảm giác đau xót phập phồng. Tại sao người như Minh, tươi trẻ, xinh đẹp và đầy hy vọng như cô ấy phải chịu ốm đau? Tại sao cô ấy phải rời xa tôi khi chúng tôi đang cần nhau nhất? Tại sao trước kia, chúng tôi kô biết dành cho nhau thời gian nhiều hơn? Tôi nghiến răng khi các câu hỏi cắn vào từng đoạn ký ức. Mưa ngớt, còn lại trong tôi cơn đau ê ẩm. Điếu thuốc lá tắt từ lúc nào. Tôi châm lại nó, kô hút, mà ném vào khoảng không trước mặt. Vệt đỏ sáng vút đi như con đom đóm buồn bã lóe lên, rồi tắt ngấm.

3.

Dù có thất vọng và u buồn đến đâu, người ta vẫn kô đc cho phép mình rời bỏ công việc. Tôi vùi đầu vào đống dự án. Gã Hà Lan đuổi theo tôi, mệt đứt hơi, có khi nguyền rủa. Đột nhiên, nữ họa viên tập sự ít nói hẳn, thôi làm ồn, kô còn các hành động vô cớ thô bạo. Những yêu cầu của tôi đc Sâm hoàn tất khá ổn. Thi thoảng, tôi mua cho Sâm thỏi kẹo the, thay lời cảm ơn sự hợp tác. Cô ta xoay xoay thanh kẹo the trong tay, như suy nghĩ rất lung tung. Một sáng, chuyển xong cho art director đĩa hình, tôi chợt thấy bóng mình phản chiếu trong kính. Một kẻ gầy gò, tóc bù xù, mắt sâu, quần jeans bạc đầy nếp gấp và đôi giày kô rõ màu sắc. Thật tệ. Đó là người chỉ gần 24 tuổi! Tôi vào rest-room rửa mặt, nhớ Minh, khóc. Nhưng sau đó, mọi thứ hồ như nhẹ nhàng hơn. Bất giác, tôi nói gã đồng nghiệp Hà Lan và Sâm trưa chủ nhật ghé nhà tôi chơi, uống chút gì đó. “Vì quái gì thế?”- Gã tóc đỏ lại lên cơn tò mò. Tôi nhún vai,. Gã ta cười, tự trả lời: “Vì trời sắp ấm áp, đúng kô?”

Sau bữa trưa có uống chút rượu, gã bạn ngả người thoải mái trong sofa một giấc. Tôi ngồi trên cửa sổ, nhìn mông lung những dải mây mỏng trôi vùn vụt, các xe máy phóng dưới phố. Mọi thứ đều lao về phía trước, chuyển động kô ngừng nghỉ. Tiếng động khẽ. Sâm cầm chai nước ngọt trắng nhảy lên ngồi cạnh tôi trên ô cửa. Hếch mũi như con gấu trúc, cô hít vào phổi không khí đợt lạnh cuối cùng. Rồi khe khẽ hát Days gone by của Hersh, bài hát ngày nào tôi và Minh say mê. Lẽ ra ngồi bên tôi là người khác. Tôi tự nhủ. Nhưng rồi ý nghĩ lặng lẽ rời đi. Days gone by… Tôi hỏi Sâm vài câu thoáng qua. Cô trả lời ngắn gọn, tuần tự. Sinh viên mỹ thuật năm 3. Mê đồ họa. Lúc rảnh xem truyện tranh. Nhưng có khi đọc vài tác giả khó nhằn như Đốtx hay Kafka. Dưới phố xảy ra cú đụng xe. Tôi và cô gái nín thở quan sát. Mọi việc rồi cũng ổn thỏa. Chợt, một bàn tay cầm nhẹ ngón tay út của tôi.

Tôi viết thư cho Minh. Có thể nhấc máy gọi điện vào Nam. Có thể nhắn tin. Có thể gõ e-mail. Nhưng chẳng rõ vì sao tôi bỗng chán ngấy tất cả các trò máy móc khô cằn. Tôi tìm một mẩu giấy và cây bút mực nét mảnh, bắt đầu viết dòng đầu tiên. Hơi khó khăn. Nhưng rồi câu chữ dễ dàng hơn khi tôi kể về các cơn mưa phùn đượm mùi hoa cúc xanh. Cái vạch đỏ trên nhiệt kế kô còn xuống quá thấp. Bộ phim hoạt hình có cảnh gợi cảm hài hước. Bữa ăn có món canh nóng với đồng nghiệp trưa chủ nhật. Tôi kể về Sâm, cây kẹo the, và cả bài hát trùng hợp ngẫu nhiên trên cửa sổ. Tôi viết từ chiều. Có lúc dừng lại nghĩ ngợi. Đến khuya thì xong. Dán phong bì rồi, tôi bần thần quá đỗi. Đêm yên tĩnh. Đôi mắt rộng của Minh hiện ra, chăm chú nhìn tôi, như hai mặt hồ thẳm xa kô gợn sóng.

Mặc dù gặp nhau hầu hết các buổi chiều ở phòng thiết kế, nhưng đôi khi, buổi sáng đến giảng đường, Sâm vẫn chạy qua nhà tôi, từ vỉa hè nháy mobi gọi tôi thò đầu qua cửa sổ. Và trên yên xe máy, cô vẫy tay, cười rạng rỡ, cái kính hồng cài trên tóc lấp lóa ánh Mặt Trời. “Kô cần mất thời gian vì anh nhiều như vậy đâu, Sâm!”- Có lần toi thử nhắc. Cô lắc mạnh mái tóc hạt dẻ, mắt lại trợn tròn xoe: “Kô đc. Em muốn nhìn thấy anh, thật sự. Mất chút thời gian thì có nghĩa gì chứ…”. Tôi hít một hơi dài, chuếnh choáng. Sáng chủ nhật, Sâm hẹn tôi cùng ra phố. Cô mua một quả táo to tướng, gặm ngon lành. Mua tờ tạp chí màu, cô hào hứng đọc cho tôi nghe các mẩu truyện khôi hài, cùng cười. Trời ấm. Tôi kô còn mặc áo len xám. Cũng kô thể đi hoài đôi giày mất màu. Tôi ghé vào cửa hàng trên phố. Sâm chọn hộ tôi một đôi màu da bò buộc dây, đơn giản nhưng thật mode. Tôi đi đôi giày mới êm êm, dễ chịu.

Buổi sáng chủ nhật, tôi một mình vào công viên. Băng ghế đá. Tôi ngồi im. Bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bao nhiêu thay đổi. Tôi là ai? Tại sao tôi ngồi đây? Sâm, cô gái với tia nắng lấp lánh trên tóc có nhầm chỗ khi ngồi bên cửa sổ? Tôi dụi gương mặt lạnh buốt vào lòng tay. Chuông điện thoại rung nhẹ. Minh. Giọng nói trong mobi trầm và mượt, như vọng đến từ một hành tinh xa xôi, xanh thẳm: “Anh đang ở đâu?” Biết tôi ở công viên, cô cười khẽ: “Anh vui, vậy là em yên tâm. Nguyên này, em đọc thư anh mãi. Em thích chi tiết kẹo the và bài hát tình cờ trên cửa sổ. Em ổn. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Cứ thế nhé…”. Đầu dây bên kia tắt rồi. Tôi rời băng ghế, vòng qua hồ nước xanh, tìm lối ra phố. Đi mãi. Tôi sẽ suy nghĩ để biết tôi đang ở đâu giữa mùa xuân này.

Comments

  1. Golden says

    tôi cũng ko biết nên cảm nhận câu chuyện này bằng cách nghĩ nào nữa. “Một chút phiêu giữa bộn bề” chăng?

Leave a Reply