Người đàn ông mới

Tôi tự  hỏi mình phải cư xử thế nào khi đi gặp một người đàn ông mới – mới hơn người tình tôi. Liệu tôi có nên đành hanh như một mụ già, hay thanh lịch, cao cả và trẻ trung một cách chừng mực theo đúng tuổi của mình? Một người như tôi có nên nhí nhảnh mà gọi kem trong lần gặp đầu tiên với bất kỳ một người đàn ông nào?

Cứ lôi bạn Sil ra làm ví dụ. Nếu tôi gặp Sil trong một lần tình cờ nào đó, có lẽ tôi sẽ gọi cà phê sữa pha phin, để có vẻ già cho đúng kiểu. Nếu là sâm dứa sữa thì quá mệt cái khoản trộn đá với sữa, nếu trà Lipton thì lại gây căng thẳng cho một chị lớn tuổi mắt kính và cậu trai trẻ. Kem thì trẻ con, và chỉ để dành cho những lúc thực sự thấy sôi nổi, vui vẻ và nhí nhố. Những thức uống ấy có khả năng ảnh hưởng lắm đến tâm trạng lúc ấy. Nhưng tôi chắc bạn Sil chẳng để ý làm quái gì đến chúng, cho nên liệu tôi có gồng mình lên quá trước một người đàn ông mới chăng?

Nhưng cũng chẳng chạy vào đâu được khi tôi run run gọi chanh đá trước mặt một người tôi yêu đã lâu, để có dịp khuấy cho tan bớt đường lúc bị bắt gặp đang nhìn anh chăm chú qua tấm kính mỏng,  hay gọi một ly nâu đá trong khi người tình gọi sinh tố dứa một sáng ngày 25 tháng 12. Một ly cà phê đen kịt ít đường bỏ đá riêng trong một buổi tối rét mướt, mà dường như  giá lạnh đang len lỏi vào tận trong tim khi phải đối diện mình trong bóng tối. Gọi một trái dừa để cảm giác ngấy đến tận họng trong một lần gặp lại người yêu cũ. Hai ly cà phê đá giá bèo trong con hẻm tối với những mảng tường tróc lở, chỉ để khuấy đều lên cho anh, và nắm tay nhau giữa trời giá buốt.

Một ly sữa nóng, một trà nóng và thêm một bình trà trong quán cà phê Cung tơ  chiều, khi ta phải nói chuyện nhỏ hơn tiếng nhạc. Khánh Ly thì thầm với tiếng guitar mộc, và những cung bậc đau đớn vút cao của người đàn bà trong bộ đồ trắng, khiến cho buổi tối đầy sao đó trở nên không thể nào quên được, dẫu đó là với người đàn ông mới, hay cũ.

Vẫn dành tình yêu cho những gì mới mẻ, nhưng nếu là một người đàn ông mới, thì còn có thể không?


Yuurione

Comments

  1. hoa huong duong says

    Mình cũng thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây cũng chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đã ngoài 60, nhưng hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giồng KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đền được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc. Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa, mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.

  2. says

    ” Này, đừng quá bận tâm mấy cô gái. Thực sự, họ không có vấn đề gì cả. Vấn đề của họ, có chăng. chính là thói xấu tự dằn vặt quá dồi dào.!”

    • Ivy says

      Cứ lôi bạn Sil ra làm ví dụ. Nếu em gặp lại Sil trong một lần tình cờ nào đó, có lẽ em sẽ gọi cà phê sữa đá, để hoài niệm lại những ngày đầu. Nếu là mơ hoặc chanh thì bắt buộc phải có muối, ko đường, 2 viên đá thật to, để nhớ mãi nhớ vị mặn của nước mắt và cái lạnh của mắt kính. Đen đắng thì để ôm trong tay cho tan đá rồi mới uống, không còn mùi vị gì cả, chỉ có bàn tay tê cóng. Sẽ nhìn nhau và cười một cách ngô nghê để quên đi những buổi chiều vô cớ trầm tư vì 1 cái gì đó thật ngớ ngẩn – trẻ con thì không hẳn nhưng vẫn chưa đủ già. Những thức uống ấy hoàn toàn chẳng có khả năng ảnh hưởng lắm đến tâm trạng. Và em chắc bạn Sil cũng chẳng để ý làm quái gì đến chúng. Cho nên liệu em có thể mỉm cười và nói: “Vâng, cảm ơn”?

Leave a Reply