♥ Viết cho ngày trở về

Anh này! Giả sử 1 ngày nào đó anh trở về thì người đầu tiên anh muốn gặp có thể là em không?

 

 

Ứ! anh trở về rồi …. sau bao ngày xa cách. Trong chút chờ đợi em cũng đã phần nào chẳng còn trông mong anh nữa. Tưởng như cuộc sống của em đã đi vào thói quen không có hình ảnh của anh … Nhưng rồi anh lại đột ngột xuất hiện vào lúc em không mong đợi nhất.

 

 

Em chênh vênh giữa vui và buồn.Em ngỗn ngang giữa yêu thương và trách móc …. em chẳng biết phải làm gì … Em mong có ai đó nói cho em biết em phải làm gì.

 

 

Gặp anh, em sẽ phải như thê nào? Chúng ta còn là như xưa nữa … Gương mặt,ánh mắt , nụ cười của anh bây giờ cũng khác rồi anh biết không? Hay là do em …. em đã nhìn anh 1 cách khác với 1 con người khác của em?

 

Em và anh ngồi đối diện nhau với sự im lặng bao trùm. Dường như chúng ta im lặng cho những điều xa xưa cứ lặng lẽ giữ nguyên trong quá khứ. Đôi mắt chúng ta thôi không còn nhìn nhau như trước … bàn tay cũng không còn nắm lấy bàn tay. Sao em cảm thấy anh quá xa xôi …..

 

….

 

Người ta bảo trong mê cung tình yêu, không ai vào mà trở ra được. Chỉ những người trên cổ tay có buộc sợi chỉ đỏ nối mãi những yêu thương với nhau mới tìm được lối ra. Em và anh đang trong mê cung đó nhưng sợi chỉ đỏ nơi cổ tay chúng ta đã đứt nên chúng mình đã lạc mất nhau …

 

 

 

Những yêu thương em viết cho bốn mùa nơi xứ xa, viết cho tình yêu xa mà mãi em chẳng thể có được. Viết từ khi mùa đầy cỏ xanh và hoa thơm đến con đường trắng xóa 1 màu trong cái lạnh đầu đông. Ngày tháng cứ đi qua,thời gian cứ trôi nhanh …. Em chẳng còn kịp nhận ra yêu thương em viết đã có ai kịp đọc ….

 

 

 

Trong tay em là cuộc chỉ đỏ dệt lên từ tình yêu thương,niềm tin nhưng chẳng buộc nổi vào 1 ai. Nơi đâu trong tim em là tình yêu nguyên thủy,là niềm tin duy nhất … Trong mê cung ấy, em dần như lác lối … em mệt mỏi lắm rồi anh biết không? Cứ mong như em vừa tỉnh dậy sau 1 giấc ngủ dài. Khi tỉnh giấc thấy trên cô tay mình buộc sợi chỉ đỏ … yêu thương dẫn lối. Thương anh!

 

Anh đừng nhìn lại những ngày xưa cũ. Những gì đẹp đẽ nhất đã qua, chúng ta hãy để nó đẹp mãi như thế anh nhé!

[viết giùm 1 người bạn theo tâm trạng của người bạn đó]

[mèohany]

Comments

Leave a Reply