Giữa Hai Chiều Quên Nhớ


Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em hai chiều nghiệt ngã…
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngon thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng Thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim mang chở tình yêu chòng chành
Quên và nhớ lắc lư muôn nhịp sóng
Anh là gì? – giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lời khi thốt gọi thành tên…

[lụm lặt]


Comments

  1. Yun says

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
    Chưa đủ quên để thành xa lạ
    Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
    Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

    Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
    Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
    Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
    Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

    Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
    Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
    Anh là gì giữa bốn bề vang vọng?
    Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên

    ———–

    Như này chính xác hơn chị ah big grin Bài này của nhà thơ Bùi Sim Sim.

  2. thu hong says

    cần bao nhiêu nhớ mới đủ để yêu?
    Cần bao nhiêu quên mới thành xa lạ?
    Ai ám ảnh ai giữa 2 chiều nghiệt ngã? Nghiêng bên nào thì cũng vậy cả thôi!

  3. VN123456789 says

    Chưa đủ nhớ nên đành phải quên
    Chưa đủ tin để phải thành xa lạ
    Ta ám ảnh nhau, búa xua chiều nghiệt ngã
    Nghiêng bên nào thì cũng chỉ là nghiêng…

    Ngôi sao trời có lý lẽ rất riêng
    Đâu hiểu được sự vô tình của gió
    Ngủ ngon được không khi ta nằm trên cỏ ?
    Biết đâu chừng thiên sứ cũng đau lưng…!

    Trái tim đa mang, hở là yêu ầm ầm
    Thương với nhớ lắt lay như cuộc sống
    Em cần gì ? Tình yêu hay danh vọng ?
    Ta nghẹn ngào, ngao ngán tiễn tình tan…

  4. hsphuc_cchpg says

    hay quá, lúc trước mình học luyện giọng ở hoa sao cũng có bài này nhưng làm điện thoại viên 1tg quên hết nên phải vào xem lại

  5. Mạnh says

    Cần bao nhiêu nhớ mới đủ để yêu
    Cần bao nhiêu quên mới thành xa lạ
    Ai ám ảnh ai giữa hai chiều nghiệt ngã ?
    Nghiêng về bên nào cũng vậy cả thôi !

    Quên với nhớ đã chắc gì là đúng
    Sóng chòng chành thuyền vẫn vượt biển khơi
    Thời gian tiến chỉ tình yêu ở lại.
    Ta với nhau đâu phải chỉ vậy thôi!
    ( vô tình tìm thấy )

  6. Kim lien says

    Mình rất thích bài thơ này, ngày xưa còn thuộc luôn nhưng đến giờ thì đã quên vài chỗ nên phải nhờ google tìm lại … Hì, thời gian bộn bề nhiều khi làm người ta quên mất chính mình. Cảm ơn Bùi Sim Sim và bạn đã đăng bài này nhé!

Leave a Reply