Hồi ức là điều mà mình đã tưởng quên

tumblr_n0savaSfRr1rgtojyo1_500

Thành phố vào Đông rồi người có biết không?

Lạnh giá ủ vào sương giăng mái phố

Con đường mình từng qua, dấu chân nho nhỏ

Chợt thấy nghẹn ngào nhớ nhớ mong mong.

 

Chỉ một cái nắm tay cũng đủ ấm lòng

Một ánh mắt dịu dàng sẻ chia ngày mệt nhọc

Dựa vào vai người, ta thấy mình không còn cô độc

Bước chân lang thang rồi cũng thấy đường về.

 

Lời nguyện ước bên nhau chẳng như một lời thề

Một người thì cố quên, một người thì cố nhớ

Trái tim chia đôi, mọi điều thành dang dở

Hạnh phúc ngày nào vội vã bỏ đi xa.

 

Nếu chẳng thể cùng nhau dưới một mái nhà

Thì cũng từng sẻ chia những chân tình rất thật

Nếu tháng ngày chẳng là hoa là mật

Thì cũng không phải là toàn cay đắng đầu môi.

 

Ta vẫn còn nhớ một mùa đông xa xôi

Nhớ về cái quay người bỏ đi vội vã

Ừ, biết rằng người lạnh lùng để chóng quên tất cả

Nhưng dễ gì đâu

Sao người chẳng một lần ngoảnh lại

Để xót xa nhìn ta cũng biết đau…

 

Phố dài ra theo nỗi nhớ, và sâu…

Ngọn gió cô đơn, chẳng tìm đâu nơi trốn

Ngày chia ra làm đôi: buồn thương và phiền muộn

Thành phố chỉ một mùa yêu dấu đã phai phôi.

 

Người hát rong buồn da diết đầu môi

Hát về bài ca của loài ve sầu

Hát ca suốt mùa Hè

Rồi mùa Đông chết lặng

Người có nghe trong rất nhiều yên ắng

Có một mảnh tình xưa khe khẽ ngân nga.

 

Bài hát mùa đông từng của chúng ta

Giờ là bài hát quên tên

Cất lên giữa ngày giá rét

Nhiều điều trong đời tưởng giản đơn mà lạ lùng ra phết

Hồi ức chỉ là điều mà mình đã tưởng quên…

 

Trần Việt Anh

Cần vui

tumblr_n3vdcybHtZ1rvwk87o1_500

  Cuộc đời rậm rì. Chen nhau trong từng vuông đất ngột ngạt. Mỗi một bầu trời lại giữ riêng cho mình những đám mây hoang đường. Như một buổi sáng nắng vương, bước chân trần trên bờ rêu cũ. Hay một đêm xa tít mù, ngồi bên tàn lửa giữa rừng âm … [Continue reading]

Trời Hà Nội.

tumblr_nauawmyqFe1qdpv23o1_500

  Hà Nội nợ ta nhiều những sự tổn thương Đến bao giờ mới trả lại cho ta tình yêu và hạnh phúc Hà Nội nợ ta những giấc mơ chưa bao giờ thành thực Ta chạy trốn khỏi người như chạy trốn bản thân   Những nỗi nhớ xa xa, … [Continue reading]

Gần xa

tumblr_nawuzkAVEU1sg81two1_500

Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn kia cần thời gian hoà nhập với môi trường mới nên nhất thời lơ là bạn. Thế là bạn cứ băn khoăn mãi, chẳng hay ở đó cô có vui không, đã làm … [Continue reading]